[OGCNS] Chương 7

Chương 7: Oan gia phân chia ranh giới

 

Sau khi rời khỏi sân bay, đoàn công nhân viên Kiên Kình ngồi xe buýt do công ty du lịch phái tới, dọc đường dạo quanh cảnh sắc phong tình của Đông Nam Á. Giữa trưa ăn cá muối cùng đặc sản gà ngũ vị, tham quan chùa miếu, thậm chí còn chơi nhuộm vải hoa bằng sáp gì đấy mới được đưa đến khách sạn đã đặt chỗ, muộn một chút muốn được hưởng bữa tiệc quốc tế lớn mỹ vị do khách sạn chuẩn bị sẵn.

Sau khi check in (nguyên văn), phục vụ khách sạn dẫn mọi người về phòng, lại xảy ra sự cố bất ngờ, Thuần Y lập tức tìm tới người hướng dẫn.

“Không phải nói hai giường đơn sao? Anh xem đây là cái gì?”

Trong căn phòng xinh đẹp tao nhã, có một chiếc giường đôi mềm mại nằm ngay chính giữa, tỏa ra lời mời quyến rũ.

“Công ty du lịch quảng cáo là phòng hai giường đôi, tôi có chứng cứ, nhìn đi.” Vĩnh Lăng lôi trong túi du lịch ra tấm quảng cáo được in đẹp đẽ của công ty du lịch, quả nhiên căn phòng trên đó không giống với căn phòng này.

Đi du lịch mà còn để ý chuyện nhỏ này sao, hướng dẫn viên trong lòng cảm thấy hai người này thật rỗi hơi (chém), nhưng mà khách hàng là thượng đế, hắn lập tức đi tới quầy tiếp tân tìm hiểu, không lâu sau lau mồ hôi quay lại.

“Này vì khách sạn lúc chia phòng có chút sai lầm, trước mắt chỉ còn lại phòng loại này dành cho đoàn chúng ta, không thể đổi. Hai vị đều là đàn ông ngủ cùng nhau có vấn đề gì sao?”

Vĩnh Lăng giành trước làm khó dễ, chỉ vào Thuần Y nói: “Anh ta bị hôi chân, còn hôi nách, tôi không muốn ngủ chung giường với anh ta.”

Trên trán Thuần Y lập tức nổi lên ba đường gân xanh to to, hét lớn: “Ai hôi chân hôi nách? Tôi bị khiết phích (ưa sạch sẽ), tôi mới sợ cậu mang bệnh trên người.”

“Dựa vào, bị khiết phích là tốt sao? Hướng dẫn viên, gần đây có chỗ nào bán rượu tiêu độc không? Tôi ở chung với anh ta không an toàn, sợ bị lây H1N1 lắm!”

“Tôi càng muốn đi tiêm vắc xin phòng bệnh chó dại, có điều chó điên chỉ sủa không ngừng, tôi vẫn có thể được an toàn.”

Tốt lắm, bốn nắm tay đều nắm lại, hai người ngay trên hành lang đấu nhau mắt to trừng mắt nhỏ, buồn cho hướng dẫn viên cùng phục vụ xách hành lý, đứng nãy giờ còn chưa có tiền boa đây này.

Quản lý nghiệp vụ cùng Tổng giám đốc cất kĩ hành lý của mình, nghe được bên ngoài có thanh âm la hét ầm ĩ, lại còn là hai người nhân viên khiến mình lo lắng lập tức đi ra xem.

“Thuần Y Vĩnh Lăng các cậu lại cãi nhau?”

Quản lý tốt xấu cũng quan tâm đến việc hài hòa ở chung, một chút liền đem hai người đang cãi nhau kia kéo về hiện thực, trăm ngàn lần không thể cãi nhau ở bên ngoài, muốn ồn ào cũng phải đóng cửa phòng lại rồi ồn.

“Báo cáo Quản lý, không có, chúng tôi không có cãi nhau.” Hai người lại một lần nữa trăm miệng một lời, âm điệu quỷ dị nhất trí giữ lại, đối mặt với ánh mắt hoài nghi của Quản lý, hai người lại bắt đầu khoác vai ôm eo thân mật, vèo một tiếng chạy vào phòng, chỉ để lại tiếng đóng cửa cái rầm.

Hướng dẫn viên đứng đằng kia trợn mắt há mồm, phục vụ sinh bi thương, không kiếm được tiền boa của hai người này.

Hai người sau khi cửa đóng lại lập tức vùng khỏi người đối phương, xem người ta như rắn độc cùng mãnh thú, nhưng rất nhanh ánh mắt bọn họ dừng lại trên chiếc giường lớn kia, đồng thời đáy lòng sầu lo.

Cùng nhau ngủ cũng không có gì, cùng lắm thì….nhưng bọn họ là oan gia, ở chung một chỗ không được tự nhiên, huống chi ngủ chung giường, cùng đắp một chăn.

Chớ nói chi hai người đều là đồng chí (=))~)

Yêu cầu của hai người mà nói, nếu là khác phái ngủ bên cạnh, tuyệt đối sẽ an an ổn ổn ngủ thẳng đến sáng, mộng xuân gì đó sẽ không có. Nhưng nếu bên cạnh là một người cùng giới, cả một đêm nhìn bóng hình của đối phương, nghe người hít thở, cùng với việc chỉ được nhìn mà không được sờ sẽ khiến cho dục vọng của mình muốn đè cũng đè không được. Vì này không liên quan đến lý trí mà là thiên tính.

Khổng phu tử đều nói qua, thực sắc tính dã, thèm ăn cùng nhục dục đó đều là thiên tính bẩm sinh.

Hai người thật lâu chưa có bạn, giống như hai con sói đói khát, đặt chung một chỗ không phải cắn nhau anh chết tôi sống thì cũng mãnh liệt làm tình.

Cùng đối phương làm tình? Đó là ác mộng, không có khả năng! Cho nên Vĩnh Lăng bày ra phương pháp dự phòng, vào phòng tắm lấy cái khăn tắm to cuộn lại, đặt ở giữa giường, xây Sở Hà Hán Giới.(*)

“Khi ngủ không cho phép anh vượt qua ranh giới này, qua một lần tôi sẽ đạp anh một lần.” Cậu hung hăng nói.

“Cứ như vậy khẳng định tôi sẽ vượt tuyến?”

“Căn cứ vào việc anh so với tôi cường tráng hơn, nói không chừng sẽ cường tôi.”

“Dựa vào cái dáng người như dân Ethiopia chạy nạn của cậu sao? Hừ, cùng bộ xương khô ân ái còn có cảm giác hơn với cậu, cậu không phải khẩu vị của tôi, có cởi truồng tôi cũng không cương nổi.”

Đáng giận, cư nhiên ám chỉ dáng người mình gầy lại dẹp? Vĩnh Lăng đánh qua một quyền nhưng Thuần Y nói lời khó nghe tự nhiên sẽ đề phòng động tác tiếp theo của tên nhóc bị xù lông, tôi đỡ, tôi đỡ, tôi đỡ, đánh không tới chính là đánh không tới.

Vĩnh Lăng không tới mấy đấm đã không còn sức lực, cậu dù sao cũng là thành phần trí thức mỗi ngày ngồi trong văn phòng, thể lực kém, hơn nữa đi chơi một ngày tay chân bủn rủn, rõ ràng nhắm mắt lại hướng tới giường nằm, đến cơm cũng lười ăn, muốn trực tiếp ngủ để quên đi.

Thuần Y đạp cậu một cước: “Muốn đi ngủ thì đi tắm cho tôi, tôi không muốn ngủ chung với người thối.”

Vĩnh Lăng bị tập ki1ck lập tức bò lên tức giận gào: “Ai thối, anh mới thối.”

Đột nhiên im bặt, bởi vì cậu thật đúng là nghe được hương vị hôi hôi một thân đầy mồ hôi của mình, lời này cũng không nói nổi nữa.

Thuần Y khinh bỉ cậu một hồi, mở túi hành lý của mình lấy quần áo cùng đồ rửa mặt, phối hợp chạy tới phòng tắm trước, hai giây sau lại nhô đầu ra, nghiêm túc nói:

“Thân thể của tôi đẹp lắm, không được phép nhìn trộm.”

“Quỷ mới nhìn lén nhân diện thú tắm.” Vĩnh Lăng liên tục thì thầm.

Mười phút sau, Thuần Y bên hông quấn khăn tắm đi ra, có thể là muốn khoe, hắn cố ý lượn một vòng trước mặt Vĩnh Lăng, cánh tay cơ bắp hắn duy trì từ thời học thể dục Đại học tới giờ, cơ ngực xinh đẹp cùng cái eo rắn chắc, ngầm cười nhạo thân thể gà bệnh của ai đó.

Vĩnh Lăng căm hận cắm cái “Sở Hà Hán Giới” kia, thầm nghĩ, hừ, bất quá chỉ là một tên nhân diện thú, có cái gì tuyệt vời đâu? Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, cái gì cậu nên có cũng đều có.

Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng cậu vẫn mang quần áo vào phòng tắm, đánh chết cậu cũng không muốn khoe dáng người của mình, miễn bày ra khuyết điểm cá nhân.

Thuần Y thắng lần này, tâm tình tốt lắm, à í a ngồi hát, lúc này mới chậm rãi bận quần áo, hắn đã đói đến da ngực dán vào da lưng, tính đến tiệc đứng ở đại sảnh ăn một lần.

*******

 (*) Sở Hà Hán Giới: Ngày xưa nước Sở và nước Hán đánh nhau, đánh đến khi không đủ sức triệt lẫn nhau mới giao ước lấy sông ” Sở Hà Hán Giới” làm ranh giới cho lãnh địa của mình

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s