[OGCNS] Chương 1

Chương 1: Oan Gia mỗi ngày cãi nhau.

Bên trong công ty TNHH thương mại Kiên Kình, một trận cãi nhau nho nhỏ đang bắt đầu.

“Kháo! Anh biết viết hai chữ “thành tín” ra sao không? Ngôn thành thành, nhân ngôn tín! (người muốn thành đạt, phải nói chữ tín?). Đã hứa cuối tuần này phải có hàng giờ lại nói khuôn đúc xảy ra vấn đề? Có vấn đề là chuyện của nhà máy, bảo bọn họ nghĩ biện pháp mà giải quyết!”

Phụ trách nghiệp vụ bộ phận Âu Mĩ – Âu Vĩnh Lăng nắm cổ áo Ngô Thuần Y giận dữ hỏi, nắm tay nắm chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể một cú KO. (nốc ao)

“Khuôn đúc thực sự xảy ra vấn đề, ông chủ Vương đã khẩn cấp làm khuôn mới, cậu nói với khách hàng một câu a.” Ngô Thuần Y bộ dáng lưu manh trả lời.

Tuy nói cổ bị người giữ nhưng cái đầu của hắn so với Vĩnh Lăng cao hơn, từ trên cao nhìn xuống không thèm sợ.

Văn phòng công ty thương mại tuy nhỏ nhưng bộ phận nào cũng đầy đủ, trong văn phòng ngoại trừ hai vị bên ngoài còn có tổ kế toán tài vụ, nghiệp vụ nước ngoài, tổ thư kí, vân vân. Chờ một lát, bọn họ một bên làm bộ bận rộn, một bên lén lút dò xét tình hình chiến đấu, Như Bình tổ kế toán thậm chí còn lanh lẹ đem tình hình thực tế bên trong văn phòng báo cáo lên trên, vui một mình không bằng vui chung.

“Tuần trước tôi còn hồi âm cho khách hàng nói dây chuyền sản xuất đã chuẩn bị xong, bảo đảm cuối tuần này có hàng, bây giờ anh lại nói với tôi có khó khăn? Nói với tôi làm cái quái gì? Đi, gọi Quản lý sản phẩm đến đây phân xử.”

Vĩnh Lăng xem ra không có ý định buông tha cho vị phụ trách cùng với quản lý nhà máy này.

Thuần Y gãi mũi: “Quản lý biết rồi.”

Vĩnh Lăng tức giận quay đầu hướng văn phòng quản lý nhìn, chỉ thấy bóng hình sau cửa lóe lên một cái, tốt, Quản lý sản phẩm trốn một bên xem náo nhiệt, thật là muốn để tự mình phụ trách nói lại với khách hàng? Đáng giận, nhà máy mỗi ngày đều xảy ra vấn đề, hàng hóa mỗi lần đều ra không đúng giờ, mỗi đêm đều phải ở trong văn phòng ghi thư sướt mướt cùng lời lẽ thê lương để nịnh nọt khách hàng, xin đối phương gia hạn thêm thời gian.

Cậu chịu đủ rồi!

“Nhân diện thú (*) tôi cảnh cáo anh, tôi vất vả lắm mới nhận được đơn hàng lớn, không muốn mắc sai lầm gì, tôi mặc kệ khuôn đúc xảy ra vấn đề gì, bên khách hàng cũng muốn mở nhà máy sản xuất, nhắm đến ốc vít đặc thù của chúng ta. Tôi muốn anh cùng ông chủ Vương nói cho rõ, nếu hàng lùi lại, thì ông ta phải phụ trách chi trả phí tổn vận chuyển hàng không, hiểu chưa?!”

“Cũng vì nó đặc thù nên mới xảy ra vấn đề.” Ngô Thuần Y hừ mũi, “Công ty lúc trước không nên nhận đơn hàng này, khảo nghiệm kỹ thuật lợi nhuận lại thấp, ông chủ Vương hiện tại cũng hối hận, cậu bảo tôi phải làm gì bây giờ? Người ta còn phải nuôi vợ con, còn phải trả lương cho công nhân, thông cảm cho người ta một chút được không?”

“Ông chủ Vương có vợ con, công nhân, khách hàng của tôi không có vợ con công nhân? Làm ơn hiểu giùm, không có khách hàng tiền lương ở đâu cho anh lĩnh? Chiếc Corolla Altis kia của anh chả lẽ ông chủ Vương mua? Anh nhận của người ta thứ tốt gì để nói giùm à?”

Câu nói vu vơ làm cho Thuần Y tức giận ra mặt, tóm lại Vĩnh Lăng hung hăng nói: “Cậu mới là đồ lấy mặt nóng dán vào mông khách hàng (**)! Lần trước đi Mĩ công tác, người ta chiêu đãi tốt một tí thì mình họ gì cũng quên.”

Vĩnh Lăng cũng không phải chơi búp bê mà lớn lên (ý là ẻo lã), tốt, anh thích móc lỗ mũi, ông đây tiếp.

Ực, hai ngón tay xinh đẹp dùng một góc 45 độ ngước lên trên chọc vào, phốc một tiếng đem Thuần Y chọc đến khí thế, làm cho gương mặt hung ác cảng trở nên tàn bạo (chém :v)

Thuần Y cũng không phải người ăn chay (hiền lành), cậu chọc lỗ mũi tôi, tôi kéo tóc cậu, nắm đầu Vĩnh Lăng đau đến cậu la mẹ ơi. Nhưng hai người ai cũng không chịu buông tay, thành ra xu thế giằng co, hai đôi mắt không phải độc nhất vô nhị trừng nhau, muốn bao nhiêu buồn cười thì có bất nhiêu.

Đến mức này, Quản lý sản phẩm không ra mặt không được phải không? Linh hồn đang bay vòng vòng..

“Haiz…tôi nói các cậu….Cũng không phải là trẻ con…Đừng đánh nhau….”

Sức lực không đủ, toàn bộ văn phòng không một ai quay đầu nhìn ông.

Quản lý sản phẩm tủi thân, may mắn là mỗi tháng đều thích quyên tiền không ít, rảnh rỗi còn ở nhà giúp vợ nắn eo đấm lưng cùng nói đùa, nhân phẩm lúc này bộc phát, ông trời phái cứu tinh đến rồi.

Cái gọi là cứu tinh chính là chuông điện thoại, nghiệp vụ Tiểu Hoàng dùng tiếng Anh nói chuyện với cái điện thoại một vài câu liền hô gọi.

“Vĩnh Lăng, điện thoại nước ngoài, Mr. Lyall hỏi hàng mẫu đã gửi chưa, mau lên, người ta ở nhóm khách quý.”

Vĩnh Lăng đang chỉnh trang lại thân hình lộn xộn, không nỡ rút ngón tay về, nhưng Mr. Lyall là một trong những khách hàng lớn của cậu, tuần trước còn nhận một đơn hàng lớn. Không nghe không được đành phải buông tha cho Thuần Y, nhưng vì cắm vào mũi người ta là tay mình, nghĩ lại đều dơ hết, thuận tay lau lau hai cái lên áo người ta, cọ mạnh như thù rất sâu, phảng phất nơi ngón tay cậu đi vào là hố phân.

Thuần Y tức đến muốn bổ cái đầu kia ra!

“Thuần Y, cậu đừng nắm tóc Vĩnh Lăng nữa, để cho người ta nghe ah…” Quản lý bên cạnh cơ hồ đều khóc cầu, ô ô ô, hai người này công tác hiệu suất cao, vì cái gì mỗi ngày đều tạo khó khăn cho ông? Ông còn muốn về hưu an toàn nha!

Thuần Y hừ một tiếng thả tay ra, oan gia ngõ hẹp, gặp nhau sẽ nhào tới, một ngày nào đó sẽ đem cái tên nhóc đỏm dáng này kéo tới WC đánh một trận.

Da đầu Vĩnh Lăng rốt cục cũng thoải mái, quay lại chỗ ngồi vẫn không quen ném cho tên “Nhân diện thú” họ Ngô kia một cái lườm, oan oan tương báo, ông với anh ghi thù.

“Aaron’s speaking…”

Aaron là tên tiếng anh của Vĩnh Lăng, cầm lấy điện thoại biểu tình của cậu liền thay đổi, có hoa ngôn xảo ngữ (lời ngon tiếng ngọt)? Miệng ngọt như có mật? Múa lưỡi như lò xo? Người không biết nếu thấy biểu tình của Vĩnh Lăng đang nói chuyện điện thoại lúc này còn tưởng rằng cậu đang nói chuyện với một nửa cậu rất yêu đây này.

Thuần Y bị đối xử lạnh nhạt thực khinh thường, cố ý lớn tiếng nói: “Song diện nhân.” (***)

Hắn xem thường nhất là người trong ngoài không đồng nhất.

Vĩnh Lăng dường như không nghe thấy, nhẹ nhàng nói cười vui vẻ với khách hàng bên kia Đại Tây Dương, đừng nhìn cậu vừa rồi một bộ hung ác muốn đánh nhau, kỳ thật người không chạm cậu cậu không đụng người, không phải với ai cậu cũng xù lông.

Vĩnh Lăng cúp điện thoại, một giây quay đầu liền trở mặt, chỉ vào mũi người mắng to.

“Nhân diện thú, anh vừa nói tôi Song diện nhân? Coi như hai mặt còn tốt hơn đồ lưu manh nhà anh!”

Thuần Y cũng trở mặt, hắn cá tính dương quang (sáng sủa như ánh mặt trời) nhưng trời sinh gương mặt hung dữ, và vì thích vận động nên một thân lưng hùm vai gấu, đi ngoài đường trẻ con thấy hắn sẽ khóc, phụ nữ thấy hắn đều trốn, hắn hận nhất người ta nói hắn lưu manh.

Bất quá, nếu vì dạy dỗ tên nhóc đẹp trai mang vẻ lưu manh kia, hắn không ngại động tay động chân làm lưu manh thứ thiệt.

Dơ nắm đấm….

“Thuần Y đi theo ông chủ Trần lấy hàng mẫu, gần đây bọn họ chất lượng không ổn định, đi quan sát một chút đi.” Quản lý đúng lúc chen vào nói, đương nhiên cái này rất có thể là ông nhìn thấy cấp dưới muốn nổi giận, lúc cấp bách xuất ra chiến thuật.

Quản lý thực sự rất muốn khóc, bởi vì Kiên Kình là một công ty nhỏ, nhân viên dùng chung một văn phòng công tác. Chỉ cần dùng một cái bình phong là ngăn ra thành nhiều khu vực, tiểu quốc bé nên gà bay chó sủa gì đều nghe thấy, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, tóm lại là nhất định sẽ gặp nhau, không muốn cũng phải gặp, mà mèo đặt chung với chó một chỗ thì sẽ đánh nhau, ông cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp cách ly thôi.

Hơn nữa, thân là cấp trên chính trực, ông đương nhiên hiểu rõ tính cách cấp dưới: Thuần Y tuy tướng mạo lưu manh, cá tính lại không thế. Thái độ làm người của hắn luôn nghĩ cho anh em, xưng anh gọi em với đám ông chủ nhà máy gia công, cũng hay nghĩ thay dùm bọn họ. Nhà máy xảy ra vấn đề gì cũng sẽ đứng trên lập trường của đám ông chủ mà cố gắng giải quyết, nói ngắn lại, tính cách hiền hòa, nhân viên tốt như vậy đốt đèn lồng cũng tìm không thấy. Nếu không phải con gái mới mười tuổi, Quản lý đã sớm tìm biện pháp lừa hắn thành con rể rồi.

Thuần Y tại chỗ cũng không biết chính mình vừa  thoát khỏi vụ ép hôn, nghe thấy cấp trên giao việc, lập tức buông nắm đấm, chuẩn bị tốt để ra ngoài làm việc.

“Chó nhà có tang.” Lần này Vĩnh Lăng đáp trả đối phương một câu.

Ngô Thuần Y phía sau cánh cửa công ty đã đóng lại, dựng ngón giữa, tên nhóc cậu nếu là Gay, ông đây sẽ bạo cúc cậu!

***

(*) Nhân diện thú: Người mặt thú – biệt danh anh Lăng gọi anh Thuần =))~

(**) Mặt nóng dán mông lạnh: Nhiệt kiểm thiếp lãnh thí cổ/ nhiệt kiểm thiếp liễu lãnh thí cổ: mặt nóng dán lên mông lạnh. Lãnh thí cổ là chỉ người khác lạnh nhạt/hờ hững (như cái mông lạnh). Cả câu mô tả một người thì nhiệt tình nói chuyện nhưng lại nhận được sự hờ hững, lạnh nhạt từ người kia, nhiệt tình không được đáp lại, như bị giội một gáo nước lạnh vào mặt.

(***) Song diện nhân: Kẻ hai mặt – Anh Thuần chửi lại anh Lăng =))~

Chiếc xe Corolla Altis và giá của nó là từ hơn 700tr ~~>  899tr VNĐ

Tử Yên: Hai anh cứ như trẻ nít đánh nhau: móc mũi + nắm tóc =))))))))))~

3 thoughts on “[OGCNS] Chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s