[TĐ] Chương 19

Tác giả: Tịch Chiếu Vãn Nguyệt

Edit: Mai Nguyễn Trí Lâm

Beta: Lỳ + Miu

Thể loại: xuyên việt giá không, phụ tử, cổ trang, cung đình, nhất thụ nhất công, huyễn huyễn, nam nam sinh tử.

Chương thứ mười chín: THÁI ĐỘ

5c0ce21f74b47448f724e457

Nghe được âm thanh tiếng trẻ con khóc nỉ non, ta lập tức hưng phấn đứng lên. Lâu Y Lâu so với ta còn muốn kích động hơn, lúc bà mụ mở cửa, ta rõ ràng thấy đứa trẻ được nữ nhân ôm trong tay được bao lại tròn tròn. Tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ lúc đầu có lực dần dần biến thành nức nở. Cuối cùng tựa như chỉ còn lệ tuôn, tiếng khóc cũng theo đó ngừng lại.

“Chúc mừng Thừa tướng đại nhân, chúc mừng ngài.”

Ta chú ý lúc Lâu Y Lâu nghe được là nam hài tử, da thịt trên mặt vì hưng phấn mà trừu súc (?). Thật giống như ôm trong tay của hắn là một Hoàng tử, người sau này chính là quốc chủ của Thủy quốc vậy. Thái độ khả nghi, ta vỗ vỗ vào người thái giám đứng hầu ở cửa ngoài gần một canh giờ, nói: “Còn đứng ở chỗ này làm gì, mau nhanh đi báo cáo cho  Phụ hoàng tin tức tốt đi.”

“Vâng, Tứ Hoàng tử điện hạ.”

Tiểu thái giám lập tức phục hồi tinh thần lại, mang ngay theo tin tức tốt này, đi đưa tin cho Dạ Thích Thiên.

Ta với đôi mắt trông mong nhìn Lâu Y Lâu, lôi kéo đối phương, vẻ mặt khát vọng: “Ngoại công ngoại công, đây là đệ đệ sao? Hảo khó coi, thế nào lại giống như hầu tử?”

Lâu Y Lâu rõ ràng mang tiếu ý trên mặt, đem đứa trẻ mới sinh với nhiều nếp nhăn ôm tới ôm lui. Tại bên trong bình phong là chỗ vừa sinh nhi tử. Ta thấy Lâu Y Lâu ngay cả dáng cười đều lười thu hồi, liền biết hài tử hắn đang ôm trong lòng đối hắn mà nói, ý vị (có ý nghĩa) như thế nào. Cái loại yêu thích này, cũng không có bất luận sự ngụy trang nào, đây là yêu thích từ tận đáy lòng, đồng thời ta cũng nhận thức rằng đây là một đệ đệ có giá trị.

Cũng không phải là nói Lâu Y Lâu đối ta không tốt, mà ngược lại, Lâu Y Lâu đối ta còn tính là không tồi đi, biểu hiện cũng coi như thoả đáng. Theo ta đây là nhờ sự sủng ái của Dạ Thích Thiên cho ta, hắn cũng không phải không có hưởng lợi đôi chút, vì hắn có nhiều thuận lợi hơn trong việc củng cố thế lực. Có giá trị lợi dụng, Lâu Y Lâu đối ta tự nhiên sẽ không quá kém.

Với ta xác thực không tồi, Thiên gia đệ tử là không cho phép cùng ngoại thần kết giao, đặc biệt là quan hệ họ hàng. Cho nên, ta cùng với Lâu Y Lâu, cảm tình cũng chỉ là không tồi, dù cho Dạ Thích Thiên sủng ái ta, ta cũng sẽ không cùng Lâu Y Lâu có tiếp cận riêng nhiều. Theo trí nhớ của ta, Lâu Y Lâu rất ít thất thố. Đối mặt với đứa bé mới sinh, coi như là Lâu Y Lâu vì đối phương là một nam hài đi, thì cũng không có loại kích động như thế.

Trừ phi, đứa bé mới sinh này cho hắn lợi ích lâu dài.

Nhưng chính là ta nghĩ không ra, đứa trẻ nho nhỏ thì có khả năng mang đến lợi ích gì, ta tự nhiên cũng có thể đưa ra. Mà nếu nó không thể mang đến lợi ích, ta đồng thời cũng có thể đưa. Cho nên, thái độ của Lâu Y Lâu là cực kỳ không tầm thường. Lâu Y Lâu cũng không cần phải…ở trước mặt ta mà ra vẻ như thế, có khả năng lớn là Lâu Y Lâu có mưu đồ điều gì. Mà mưu đồ của hắn nhất định cùng đứa bé trong lòng ngực hắn có liên quan.

Bất quá cũng tốt, tuy rằng trong lòng Lâu Y Lâu là đệ đệ của ta, nhưng với sự chuẩn bị ích kỷ của ta, thời gian ta dự định giả chết để ly khai Hoàng cung, tuyệt đối là không thích hợp nếu có người nào trong cung bị liên quan, dù cho người đó có là đệ đệ của ta.

Nếu không cho nó thân tình, nếu Lâu Y Lâu có thể đối tốt với nó, tối thiểu đệ đệ của ta vẫn sống. Về phần con đường sau này nó đi, vậy phải dựa vào chính nó thôi. Ta nhìn đứa bé đang say ngủ, nếu nó sinh ra tại Hoàng cung, vậy vận mệnh đã định trước, nó phải ở nơi tranh quyền đoạt lợi rồi. Bất quá, khởi điểm của nó so với người khác cao hơn, có Thừa tướng làm chỗ dựa, cũng không cần ta quan tâm nhiều hơn làm gì. Thật là ngoài ý muốn, đó cũng là số đã định trước.

Trong nháy mắt, ta quyết định buông tha, không dính dáng đến người đệ đệ cùng ta vô duyên phận này. Dung nhập quá nhiều tình cảm, đợi đến lúc phân ly lại là muôn vàn thương cảm. Nếu đã là kết quả định trước, liền không cần đầu tư cho tình cảm vô vị này.

Lâu Y Lâu còn ôm ngoại tôn, ta đi vào bên trong, nhìn nữ nhân nằm ở trên giường. Tuy rằng mỗi ngày thỉnh an, nhưng không có thời gian tỉ mỉ ở chung, bồi dưỡng cảm tình. Sự biến hóa của nữ nhân ta có thể mẫn cảm cảm giác được. Mẫu hậu thay đổi, là một loại cải biến ta đã dự liệu được, quyền lợi cùng dục vọng, cái mà không chỉ nam nhân muốn, ngay cả nữ nhân cũng sẽ có tâm vọng hư vinh, nghĩ muốn độc sủng sự sủng ái của Dạ Thích Thiên.

Dạ Thích Thiên trên vạn người, lớn lên vừa anh tuấn, ngũ quan như được điêu khắc. Với nhãn thần sắc bén lại câu nhân, chỉ cần chăm chú nhìn thì bất luận là ai, bất luận là nữ nhân nào cũng đều sẽ tâm động không thôi. Được độc hưởng sự sủng ái của một người nam nhân như vậy, nữ nhân thế nào lại không thích. Nhưng một người, tâm chỉ có thể chứa một người, người này đây là chân tình, là chí ái trong tim. Hậu cung to lớn thế, mỹ nhân lại nhiều như mây. Nam nhân chỉ có một, nữ nhân đã chắc chắn có “một” đó chưa?

Một nam tử ưu tú, quân lâm thiên hạ nhưng lại vô số nữ tử với khuôn mặt đẹp. Với nữ nhân, mỹ lệ liền không phải điều quan trọng nhất để lấy làm vũ khí, các loại âm mưu thủ đoạn ùn ùn được đưa ra chỉ vì muốn chiếm được sự sủng ái của nam nhân. Nam nhân thông qua chinh phục thiên hạ để chứng minh bản thân, còn nữ nhân thông qua chinh phục nam nhân cũng để chứng minh bản thân.

Dạ Thích Thiên tuy rằng còn quang lâm hậu cung, nhưng từ khi có ta, thời gian đi đến hậu cung so với trước tối thiểu ít đi phân nửa. Tuy rằng Dạ Thích Thiên đối ta phá lệ sủng ái, chỉ là sự sủng ái đặc biệt thôi, thế mà vẫn làm cho đại bộ phận nữ nhân ở hậu cung đối ta sinh lòng đố kị. Nếu như ta không phải nhi tử của Dạ Thích Thiên, không biết sẽ truyền ra tin đồn gì ni.

Cho nên, trong ánh mắt Lâu Tiêm Tiêm (danh tánh Hoa phi) ngẫu nhiên đối ta sản sinh một chút đố kị, ta đều có thể lý giải được. Một thiếu nữ thiên chân khả ái biến thành một nữ nhân đa mưu nhiều kế. Tuy rằng thống khổ nhưng lại là đương nhiên trong chốn hậu cung “người ăn người” này.

Tại nơi Hoàng cung phức tạp thế này, tồn tại được ở đỉnh cao đều là ưu tú nhất. Nếu không thể thích ứng, sẽ bị cái nơi vô tình này cho “rơi” ngay.

“Mẫu hậu có khỏe không? Mới vừa sinh đệ đệ, có còn đau không?” Ta ghé vào đầu giường, giả vờ ngây thơ nhìn nữ tử nằm ở trên giường, “Nguyệt nhi nghe người khác nói, sinh tiểu bảo bảo sẽ rất đau. Phụ hoàng nói, lúc ấy mẫu hậu cũng là rất thống khổ, rất thống khổ mới sinh hạ Nguyệt nhi.”

“Hoàn hảo, mẫu hậu hoàn hảo.”

Nữ nhân cười có chút gượng gao, theo theo thời gian trôi qua, cảm tình giữa mẫu tử chúng ta tựa hồ càng ngày càng bất hảo. Không hổ là người sinh ta, thiên tính mỏng lạnh với ta không sai biệt lắm. Lúc đã trải qua một sự tình sau này, trở nên càng thêm vì tư lợi.

Mà thôi, lúc đầu chính là không cùng bất kỳ người nào trong Hoàng cung nhấc lên cái gì quan hệ. Vì tư lợi thì đã sao, nếu nàng không sinh ra ta, ta làm sao nếm được cái chân tình của mẫu thân ni. Chỉ là lúc này đây, có chút muốn khóc mà thôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s